Mùa đông không lạnh nhờ chơi game đào vàng

Em đã sống với mùa đông lạnh lẽo nhờ được chơi game đào vàng này mà không có anh bên cạnh.Giờ đây em đâu còn là cô bé ngây thơ như ngày xưa mà đã trưởng thành từ những nỗi đau,những va vấp trong cuộc đời. Cảm xúc dường như cũng đã trở nên chai sạn. Nhưng mỗi năm cứ vào khoảng thời gian mà những cơn gió đầu mùa ùa về, len lỏi vào từng góc phố Hà Nội thì cái lớp vỏ bọc mà em cất công dựng lên từng mảng, lại từng mảng vỡ ra. Nó khiến lòng em nhói đau, khiến em nhớ về hơi ấm quen thuộc.

Một mùa đông nữa lại đến. Buổi chiều tan ca em lạc bước đến con phố xưa, lá cây vàng trút từng đợt. Bất chợt thấy một đôi trai gái nắm tay nhau dạo bước. Chàng trai dịu dàng vén từng sợi tóc dài bị gió làm rối tung của cô gái, nhẹ nhàng chơi cao bồi online gỡ những chiếc lá nhỏ còn vương trên tóc, ánh mắt ngập tràn yêu thương. Em như nhìn thấy hình ảnh của mình năm nào trong phút giây ấy.Ôi em lại thèm cái cảm giác đó anh à!

game đào vàng ngày càng nhiều người chơi

Em nhẹ cất những bước chân cô đơn trên con phố dài, tự đan những ngón tay lạnh buốt để tìm chút hơi ấm.

Nép mình dưới mái che tránh đi cơn mưa bất chợt, khép lại chiếc áo khoác mỏng bao lấy tấm thân đang run rẩy, chạnh lòng em nhớ đến những buổi tối học tiếng Anh về trễ, trời đổ mưa có người lo lắng gọi điện bảo em rằng em có cần áo mưa hay người đưa về hay không?Và rồi anh phi thẳng đến chỗ chơi quay hũ lớp tiếng anh chỉ trong vòng 10 phút mà thôi.Em thấy vui vì được anh quan tâm và yêu thương.

Mùa đông không lạnh nhờ chơi game đào vàng

Mùa đông Hà Nội vẫn giá buốt, vẫn khiến lòng người tê tái nhường ấy. Cái lạnh len lỏi vào từng góc phố, từng căn nhà, đến từng người đang chơi game cao thấp len cả vào tâm hồn đơn độc nơi em. Đã bao mùa đi qua, em vẫn chưa thể mở lòng đón nhận ai nên cứ mãi cô đơn.

Em luôn tự nhắc bản thân hãy để quá khứ ngủ yên, cần quên hết những hoài niệm ấy. Có những lúc em tưởng rằng mình đã làm được thì từng cơn gió lạnh đầu mùa lại chợt ùa về giống như ký ức về anh trong em. Nó lại gợi cho em nhớ về chiều đông ấy khi đang chơi nông trại vui vẻ, những đợt gió lạnh thấu da thịt cứ ào ào đến rồi cuốn tung mọi thứ, mang theo cả anh, tình yêu và hơi ấm mãi rời xa cuộc sống của em.Cám ơn anh,tình yêu của em!

Liệu mùa đông này, không có anh, ai sẽ bên em?

Post A Comment