Chỉ đánh bài và thêm một cái áo len màu nâu đất

Tổng thể quần áo giày dép của nó chỉ 50 nghìn đồng.Mùa đông trang phục của nó cũng chẳng khá hơn,vẫn vậy ,chỉ đánh bài và  thêm một cái áo len màu nâu đất mặc từ năm cấp hai tới giờ.Mẹ tôi thấy thương,mua cho nó hai bộ quần áo mới,mà nó cứ chối đây đẩy,bực mình tôi phải dung võ hổ mang phì,dọa đánh,dọa nghỉ chơi,dọa các kiểu nó mới chịu nhận. Cầm bộ quần áo mới,nó ngắm nghía rồi cất đi,nó bảo,đỗ đại học nó sẽ mặc. Ngày thi đã đến,nó gầy xơ xác,vì ôn thi với lại phải chuẩn bị một phần tiền kha khá lên thành phố thi.

anh-lan-40-117

Nó muốn làm kỹ sư,tôi thi sư phạm.Cả hai chúng tôi đều đỗ,nó đỗ thủ khoa còn tôi chỉ đủ điểm thôi,khoa nó tổ chức thi lấy học bổng toàn phần sang Nga du học,thằng bạn tôi đánh bại tất cả các đối thủ,giành tấm vé sang Nga . Ngày đi đánh bài miễn phí,nó mặc bộ quần áo mẹ tôi cho,nó nhờ mẹ tôi thi thoảng sang bầu bạn với bố mẹ nó,bố mẹ nó tuy mừng nhưng xa nó ông bà cũng lo nên khóc như mưa.Nó hẹn tôi ngày trở về sẽ tặng tôi viên kim cương nó tự chế,tôi với hắn ngoắc tay,coi như là đã hứa.

Chỉ đánh bài và  thêm một cái áo len màu nâu đất

Đang ngồi trong lớp chỉ bài cho bọn trẻ,lũ học sinh nhao nhao:”thầy ơi,thầy có khách” “thầy ơi bạn thầy này”…Ngó ra ngoài,thằng bạn tôi đang toe toét cười:

– Chào thầy,bạn thầy đã về rồi đây

– Cu Sứt,mày về khi nào thế,sao không nhắn tao ra đón,bố mẹ mày biết chưa,ái chà,to cao,trắng trẻo hơn xưa gấp nghìn lần,được.

– Tao mới về,có xe công ty đón nên tao về  đánh bài uno và thẳng đây luôn,hẹn mày tối nay nhé,giờ về đi thăm bà con trong xóm cái đã.

anh-lan-40-118

Buổi tối chúng tôi  đánh bài phỏm và ra bờ ruộng phía sau nhà hàn huyên đủ thứ chuyện,chuyện thời trẻ trâu,chuyện học của tôi,của nó,bây giờ nó làm kỹ sư trong một công ty của nhà nước,lương tháng cũng khá,nó tính năm sau sẽ xây lại ngôi nhà cho ông bà già trú nắng,trú mưa,và cũng cưới vợ luôn,cô người yêu cùng học với nó bên Nga. Nghe nó kể mà tôi thấy mừng cho nó,ông trời quả công bằng,luôn bù đắp cho những người xứng đáng.Nó cũng không quên tặng tôi viên kim cương mà nó hứa,tôi bĩu môi chê bé,biết tôi trêu ,nó cười khì khì,vẫn cái điệu cười ngố ngố ngày xưa.

No Responses

Post A Comment